BẾN ĐỢI 2

Publié le par thitapbendoi2.over-blog.com

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
THI TẬP BẾN ĐỢI 2

GỒM CÓ :


40 BÀI THƠ : KIM THÀNH
40 BÀI THƠ : TÔN THẤT PHÚ SĨ
4 NHẠC PHẨM PHỔ THƠ : NGUYỄN NGỌC ĐIỆP
1 NHẠC PHẨM PHỔ THƠ : LÊ MẠNH TRUỲ

*
ĐỌC THƠ : KIM THÀNH .... 
*
ĐỌC THƠ : TÔN THẤT PHÚ SĨ : GIÁO SƯ VŨ QUỐC THÚC
CẢM XÚC VÀI  BÀI THƠ CỦA TÔN THẤT PHÚ SĨ : CỰU DÂN BIỂU HẠ VIỆN VNCH   NHỮ VĂN UÝ
449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
1* 

TỈNH MỘNG

 
Giọt nước mắt trong của người đưa tiễn  
Luôn có một hình bóng để đợi chờ
Và cứ thế đời là niềm hy vọng
Cây trơ cành vươn tới một mùa xuân
 
Ta là sóng và em là mây trắng
Sóng dạt dào ru bờ cát từng đêm
Mây lang thang trôi về nơi vô định
Sóng và mây mãi mãi vẫn êm đềm
 
Ta ao ước đưa em vào phiêu lãng
Buồm giương cao gọi gió giục thuyền xa
Thổi mát dịu tình xanh màu nước biển
Cùng dìu nhau đến bờ bến yên bình
 
Trong khoảnh khắc bỗng thấy mình thoát tục
Mây trên cao chìm xuống đáy khe vàng
Nguồn ánh sáng là niềm vui bất tận
Thương yêu người ta thương cả trời thơ
 
Thương yêu người tim hồng ta đi trước
Lòng rộn ràng lộng bóng dáng kiêu sa
Giấc mơ qua... trôi dài theo sóng biếc
Người không về ta tỉnh mộng Liêu Trai...


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  20* Nov 2007

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
2*


EM ĐI RỒI


Chia tay nhau, em trở về xứ lạ
Con phố chiều quay quắt thiếu người thương
Bên kia trời hẳn là cõi vấn vương
Để anh gọi tên em làm điểm hẹn
 
Chia tay nhau, như một lời nhắn nhủ
Mỗi ngày qua là mỗi nhớ nhung về
Tâm hồn anh ngọn núi lửa đam mê
Không yên nghỉ vỡ tan thành mảnh vụn
 
Em đi rồi Paris buồn gió cuốn
Chiều sông Seine đâu nữa bước song đôi
Hạnh phúc nào đưa thuyền tìm Bến Đợi
Anh thẫn thờ vun xới mối tình si
 
Có một lần cô đơn về bóp nghẹt
Trái tim anh đau nhói buốt đợi chờ
Anh gọi vô cùng vòng tay rộng mở
Ôm cho tròn hình bóng dáng kiêu sa


Có một lần anh đi qua bến mộng
Thấy em cười lồng lộng tóc mây đưa
Mùa thu về lá vàng rơi trước cửa
Vẫn xa xôi .. .vẫn sóng vỗ bạt ngàn


Con thuyền tình
BẾN ĐỢI
Tháng ngày trôi...


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 2007

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
3*


ĐƯỜNG XƯA


Con đường xưa lá thu bay
Chiều nay đi lại, chiều nay vắng người
Còn đâu vang tiếng chị cười
Khi tôi giả bộ trượt chân bước nhào

Còn đâu giọng nói ngọt ngào
Chị tôi khẽ đọc câu ca dao buồn
Con đường xưa mịt mù sương
Để tôi đi dưới trời thương một mình

Đếm từng viên sỏi lặng thinh
Trong cô đơn lạnh từng cơn mưa ngà
Con đường chị đã đi qua
Chiều nay đi lại chiều nay vắng người

Chơ vơ lòng nhớ khôn nguôi
Con đường hun hút ... cuối đường quạnh hiu


Tôn Thất Phú Sĩ
22 Jan. 2005
HỒNG VÂN DIỄN NGÂM
449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721

           Đã là con người, và ai cũng thế, nhất là ở lưá tuổi đang tràn đầy nhựa sống, những kỷ niệm đã trôi qua là những gì muốn tìm lại nhất; kỷ niệm xưa, càng đơn giản, càng sát thực và càng gần thiên nhiên hơn lại càng nhiều nhung nhớ, lưu luyến hơn. Như bài ĐƯỜNG XƯA cuả thi sĩ Tôn Thất Phú Sĩ chẳng hạn....
           Đã đi trên con đường ấy xa xưa cùng một người chị, vào một muà thu đầy lá thu bay, với tình thân ruột thịt ríu rít, với nô đuà hồn nhiên cuả tuổi trẻ....

           Thế rồi vật đổi sao dời, chàng thi sĩ trở lại con đường xưa đi săn tìm kỷ niệm; kỷ niệm có bóng ảo trong tiềm thức nhưng không có âm thanh: bóng ảo, dĩ nhiên buồn với thinh không, cảnh vật nặng buồn với hình bóng một người đi thẫn thờ đếm từng viên sỏi, như đi tìm một hình bóng thật ngày nào còn nương náu đâu đây!
           Nhưng những viên sỏi không cho đáp số, chàng thi sĩ trở về với thực tại, buồn một nỗi buồn da diết và day dứt:
"Chơ vơ lòng nhớ khôn nguôi".....
           Nỗi buồn cuả người thi sĩ lãng mạn cũng đưa người thưởng thức thơ cuả ông thiếp dần vào nỗi buồn bâng khuâng nuối tiếc những quá khứ êm đẹp cuả tác giả ; vì ai cũng có những con đường xưa với kỷ niệm cũ!

Colmar ngày 15 - 3 - 2010
NHỮ - VĂN - ÚY

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
4*


THÁNG TƯ EM GỌI ANH VỀ  

Anh ơi Anh !
Sao anh không về thăm quê cũ
Thăm con đường làng quanh co
Có hàng cây sầu đông mang nỗi lòng của nhớ
Và tâm tình người ở lại trông mong

Anh về đi anh
Em sẽ để dành cho anh
Một chút mưa
Một mớ lạnh từ đường tơ kẽ tóc
Giọt nước mắt dài đọng lại bờ mi
Cơn gió bấc buốt tê buồng phổi
Dải núi xanh mờ năm đó tiễn người đi

Anh về nghe anh
Vạt thóc vàng vẫn phơi dài trên con đường nhựa phủ
Nắng tháng tư mềm vẫn ôm ấp mái tranh xưa
Quê hương mình vẫn còn đó nỗi chờ mong
Gót chân nhỏ viễn du nơi đất khách
Lạnh lùng một kiếp đi rong

Paris bây chừ
Đang vào mùa hạ nóng
Anh có còn bồng bềnh theo với nắng mưa
Đứng nhìn dòng sông Seine nước chảy nhẹ bốn mùa
Anh có còn lầm lũi đi
Giữa đất trời
Nghe tiếc nuối
Nhớ về dòng sông xưa quê Mẹ
Dòng sông với biết bao tình nghĩa
Lặn ngụp tuổi thơ anh
Dòng sông Tháng Tư đưa anh ra biển
Đong đầy nước mắt buổi chia phôi

Quê hương ! Ôi quê hương !
Em cầu mong anh trở lại
Không lẽ nào ta mãi mãi phân ly
Phải có một ngày
Thôi hết đớn đau
Hàng triệu tấm lòng
Mừng vui hội ngộ
Tháng Tư buồn đi vào dĩ vãng
Tay nắm tay trong giấc mộng tương phùng ...


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris * 25 Avril 2007

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
5*


THƠ VÀ NHẠC

Thân tặng Lê mạnh Trùy


Tôi nắn nót vần thơ tình lãng mạn
Để anh gieo thành điệu nhạc u trầm
Còn gì vui hơn hạnh phúc hôm nay
Thơ và nhạc thăng hoa tình viễn xứ


Paris ... nở chùm hoa rực rỡ
Gởi về anh rộn rã trời  Đông Kinh
Gởi về anh ...
Mái trường xưa Phan Châu Trinh yêu dấu
Nước sông Hàn tắm mát tuổi thơ ngây

Gởi về anh...
Đà Nẵng ... giờ đây bao nhung nhớ
Ở trong tôi tiếng ve sầu mùa hạ
Sách vở nhạt nhoà theo những ước mơ
Và trong anh những cành phượng đỏ
Như máu trong tim tuổi trẻ thiết tha

Thơ tôi bay vào khung trời vời vợi
Nhạc lòng anh xa vút tận ngàn mây
Về cõi nào ... một tinh cầu tuyệt diệu
Nhạc và thơ hội tụ đôi bờ

Bài thơ nào bây giờ ai đang hát
Dòng nhạc nào đưa vần thơ lên cao
Nỗi nhớ xa ơi ! hồn ta đang chới với


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 30 Juillet 2005

 

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
6*

DỖI HỜN


Một người buồn buồn đi ven sông
Dang tay hứng lấy giọt nắng hồng
Thấy bóng hình người thương trong đó
Buổi chiều về rất nhớ rất mong


Một người thẫn thờ bên trời gió
Cô đơn đi, hạnh phúc vẫn đầy
Bàn chân bước nhẹ trên cỏ dại
Buổi chiều về tình ngủ trên vai


Có hai người đang dỗi hờn nhau
Trùng khơi cách trở dạ nôn nao
Đường đời đôi ngả như vô tận
Ấp ủ lòng đau trong suối thơ 


Vườn mơ mở cửa chờ giao cảm
Giấc mộng an lành trải thảm xanh
Trên dốc đứng bóng ai thấp thoáng
Người về rồi mạch sống xôn xao


Con chim lạ thì thầm hỏi lá
Rồi vụt bay tìm bạn tâm đầu
Gió rì rào gió lùa tóc rối
Lời dỗ dành ta để cho nhau


Người ơi nếu có dỗi hờn
Xin như mưa bão đến rồi tan mau


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 17 Juillet 2009

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
7*


MONG NGÀY TRỞ LẠI CALI


Trong tiếc nuối tháng ngày qua thân ái
Ngóng về Cali anh gởi vần thơ
Suối tương tư xuôi theo miền thương nhớ
Chợt tủi lòng nghe tiếng gọi xa mong


Quận Cam vàng bài tình ca rạng rỡ
Em nỡ nào để buồn viếng hồn anh
Thời gian trôi...phím sầu trôi...trôi mãi
Ước một lần tay lại nắm bàn tay


Bình minh dậy mây giăng bay ra biển
Trời ở đây mất nắng thấy buồn thêm
Mượn gió Cali gửi tình sâu thẳm
Hỏi em còn mỗi sáng đứng bên hiên?


Hỏi em còn lặng im nhìn lá đổ
Mà xôn xao mà tha thiết từng giờ?
Hỏi em còn thổn thức ở trong mơ
Nhiều bứt rứt ngại ngần chưa muốn nói


Trưa hôm ấy mình hẹn hò quán nhỏ
Em xa xôi... ngọt lịm ly nước dừa
Anh ưu tư ngồi đếm từng giọt mưa
Nhớ nhớ quá hàng dừa Xiêm quê mẹ


Cali ... Cali ... giống quê mình lạ
Từ chén cơm cho đến miếng trầu xanh
Paris chừ ... nỗi nhớ cứ vây quanh
Ta thầm hỏi biết bao giờ trở lại


Tôn Thất Phú Sĩ
Oct . 2007

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
8*


TÌNH THƠ


Chúng mình quen nhau từ dạo ấy
Mùa thu bao nhiêu lá vàng bay
Là bấy nhiêu tình yêu tha thiết
Nao nức lòng anh em có hay
 
Đã mấy mươi năm lặng lẽ qua
Nhịp tim rung động vẫn chưa già
Tình thơ kết thành chùm phượng vĩ
Đỏ thắm trong ta suốt một đời
 
Hôm nay trở về thăm làng cũ
Hàng dừa ngày đó lá thêm xanh
Cây xoài trước ngõ thêm trái ngọt
Cây ổi nhà em lộc trĩu cành


Dấu vết ngày xưa vương đó đây
Con đường đi học mộng vơi đầy
Hương cau thơm ngát thời niên thiếu
Ta đã rong chơi suốt tháng ngày
 
Tất cả cho anh mối tình thơ
Là nguồn hạnh phúc tự bao giờ
Gọi nắng tìm về ôm ký ức
Cho đời đẹp mãi một màu tươi


Tôn Thất Phú Sĩ

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
9*


THÁNG TƯ NHỚ MẸ
 
Con đứng bên này một nhánh sông
Mẹ đứng bên kia một cánh rừng
Nước chảy đưa tình xa vạn lý
Lá rừng xào xạc mắt rưng rưng
 
Đâu đây gà gáy xóm ban trưa
Hoa cúc vàng tươi nở trái mùa
Tháng tư tựa cửa Người ngóng đợi
Nẻo về lạc lối ánh trăng đưa
 
Nhớ quá Mẹ ơi Mẹ có hay
Từ độ xa quê đến chốn này
Con sống âm thầm loài cây cỏ
Dọc bờ sông lặng sóng vô âm


Sẽ có một ngày con về thăm
Hỏi cây đa trăm tuổi đầu làng
Đã mấy mùa Mẹ ngồi nối bóng
Mắt buồn vời vợi mỏi mòn trông
 
Tháng tư nghiệt ngã trời giông bão
Dòng lệ thành sông dợn sóng ngầm
Trăn trở hàng đêm nằm thao thức
Con thầm gọi Mẹ vọng từ tâm


Tôn Thất Phú Sĩ

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
10*


XIN MỘT ĐIỀU ƯỚC


Nếu bà Tiên cho một điều ước
Tôi ước về thăm Đà Nẳng XƯA
Thăm nhà Ba Me đường Độc Lập
Mái ngói cong cong dợn sóng đùa 


Phan châu Trinh trường tôi yêu dấu
Một thuở sách đèn quảng đời thơ
Dù lênh đênh con thuyền trăm bến
Lòng vẫn yêu thương tuổi dại khờ
 
Chùa Tỉnh Hội hoa đào tươi thắm
Đi theo Me lễ Phật ngày rằm
Me quỳ dâng hương lòng khấn nguyện
Nhìn người tưởng đến dáng Quan Âm


Cổ Viện Chàm âm u huyền bí
Nước mắt rưng rưng tượng đá buồn
Hồn oan khiên căm hờn mất nước
Ru hời Chiêm Quốc vọng cố hương
 
Quang Trung ngõ vắng người qua lại
Hàng me lơi lả trái đong đưa
Gió bay mát rượi con đò nhỏ
Qua bến sông, chờ buổi chợ trưa


Ước được rong chơi cùng lũ bạn
Ngang Chợ Hàn sầm uất xôn xao
Ngôi Giáo đường chuông ngân thánh thoát
Lòng yên bình ngôi chúa trên cao


Còn nhiều nhiều nữa Đà Nẳng ơi
Đà Nẳng XƯA, nay đã mất rồi
Lòng tôi còn lại tình thân ái
Hồn tôi tượng đá Cổ Viện Chàm


Tôn Thất Phú Sĩ
Janvier 2004

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
11*


PHƯỢNG TÍM

 
Trời trong không một cụm mây
Thơ tôi đi giữa vòng tay ân tình
Paris nắng rực bình minh
Em về lặng lẽ một mình trong sương


Tôi ngồi quán nước bên đường
Ly cam tươi vắt để thương người tình
Bỗng dưng gió lạnh se mình
Sông SEINE đằm thắm một hình bóng qua
 
Lên nguồn tôi đã gặp mưa
Thương nhau thầm gọi xa đưa vào hồn
Nồng nàn hương tóc mạ non
Trên cây phượng tím chập chờn chiêm bao
 
Hỏi em còn mộng những gì
Tình tôi đi giữa non xanh bạt ngàn
Bóng chiều lãng đãng hoàng hôn
Thuyền im bến lặng nhớ vùng  biển xưa


Tôn Thất Phú Sĩ
449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721 
12*


TRONG ĐÔI MẮT EM
 
Mắt em một cõi buồn thiu
Ta nghe nguyệt lặn bên triền núi cao
Trời xa xám ngắt một màu
Hương cây cỏ dại chôn sầu niềm riêng


Mắt em một cõi ưu phiền
Ta gom góp gió thổi miền trầm luân
Mai về giũ áo gian truân
Lòng chùng ngọn sóng dặm ngàn biển khơi


Thôi đành xin một nụ cười
Làm viên thuốc ngủ quên đời lãng du
Ta đi vào chốn sa mù
Có em trong giọt mưa thu buồn buồn


Tình yêu ngọn đuốc vô thường
Con thuyền rời bến giữa trời mênh mông
Vọng về bên ấy ngóng trông
Em còn đứng đó để mong để chờ


Hồn ta hướng lạc phương mờ
Đêm đêm nghe nặng mộng hờ gối tay


Tôn Thất Phú Sĩ
19 Déc. 2007

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
13*


MÙA XUÂN ĐẾN


Có đôi chim nhỏ hót trong vườn
Âu yếm tỏ tình thật dễ thương
Tha vài cọng cỏ rồi bay vụt
Chốn an bình xây tổ uyên ương


Nhành mai trước ngõ đang say ngủ
Bỗng giật mình nhú một nụ xanh
Mùa Xuân len lén vào mạch sống
Bâng khuâng gió nhẹ nắng vàng hanh


Bươm bướm ẩn mình từ đông trước
Tưởng đã chết rồi trong lá khô
Ô hay ! Xuân đến nào ai biết
Bướm nhởn nhơ bay phấn bụi mờ


Mưa xuân đẹp tựa màng sương mỏng
Ôm chuyến đò ngang xuôi bến sông
Tôi vui ... vui quá nên tôi đã
Cắn vỡ Xuân ra từng mảnh hồng


Tôn Thất Phú Sĩ
2006

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
14*


GIỌT MƯA NGÀ


Vài giọt mưa run rẩy
Thì thầm rơi trên má
Có chút gì thiết tha
Làm cay cay lên mắt


Công viên vàng hiu hắt
Chiều đông tàn đi qua
Đêm giao thừa lạnh giá
Giọt sầu giọt mưa sa
 
Góc phố buồn thiu đêm cuối đông
Một chiếc que diêm một ánh hồng
Một bóng đèn đường mờ mưa bụi
Một trái tim nồng một khoảng không


Nuối tiếc xa dần với bóng đêm
Hạt mưa xao xuyến rơi bên thềm
Trong tôi như có gì đang mất
Một thoáng mơ hồ chưa biết tên
 
Đưa tay hứng giọt mưa ngà
Mờ mờ phố vắng mịt mùng dấu chân
 
Tôn Thất Phú Sĩ

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
15*


AO ƯỚC...


Đàn bồ câu vừa lìa xa mái ngói
Những hạt thóc vàng vung vãi bên hiên
Tôi hát khẽ bài ca dao ngày nhỏ
Bồ câu không về, hạt thóc lặng im
 
Nắng vỡ oà cho màu vàng hoang dại
Gió xoay chiều đẹp mãi nắng phân vân
Tôi cố níu những ngày thơ đã mất
Để quên đi những năm tháng phong trần
 
Trở lại đây lang thang nhìn cảnh lạ
Vẫn nhớ hoài mang máng dáng em xưa
Mắt thẫn thờ lặng nhìn qua song cửa
Bóng hoàng hôn tím ngắt lạnh chiều buông
 
Ao ước gặp một bàn tay ấm áp
Chạm nhẹ thôi đủ vơi bớt ngại ngần
Mong vài phút ... xin cho tôi sống lại
Ôm mẹ già , ôm hết những người thân
 
Đàn bồ câu đã quay về mái ngói
Mùa thương yêu xây tổ ấm yêu thương
Từng cọng cỏ cho tôi nguồn cảm hứng
Viết vần thơ tình ... ca ngợi quê hương


Quê hương tôi hình cong chữ  " S "
Đất nước tôi hùng vĩ  " VIỆT NAM "
Cầu mong sao tuổi vàng tôi đẹp mãi
Để có ngày
Bỏ dòng sông SEINE
Về ôm hôn dòng sông CỬU
Tắm nước sông HỒNG
Và uống nước sông HƯƠNG


Tôn Thất Phú Sĩ

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
16*


TRỞ MÙA


Ngày vui chim hót nắng bình minh
Cây trơ trụi lá bỗng trở mình
Nghe tiếng vi vu từ mạch sống
Vội vã mầm non cuống quít nhanh


Trời xanh trong vắt gợn cụm mây
Thấp thoáng xa trông bóng hạc bay
Ta ngơ ngác ngóng về quê Mẹ 
Mây vẫn bềnh bồng trôi đó đây


Tình yêu len lén từ ngọn cỏ
Tìm mùa xuân ấm hát vu vơ
Bên kia còn có ai đứng đợi
Bên này ta cứ ngẩn ngơ mơ


Thông reo vi vút tựa tiếng tiêu
Lòng nghe dào dạt nhớ thương nhiều
Ước gì ta biến thành cơn gió
Thổi cả rừng mơ để được yêu 


Tôn Thất Phú Sĩ

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721

17*


XIN CẢM ƠN
 
Cảm ơn em đã đến cùng anh
Giữa mùa thu lạnh nắng vàng hanh
Ngày hôm nay buồn dài vô tận
Bỗng thấy lòng vui đến vạn lần
 
Em ở từ xa về với anh
Khu vườn xinh xắn toàn lá xanh
Lững lờ sắc biếc màu mây nước
Chợt nở nụ hoa đỏ thắm cành
 
Em đến cho anh một món quà
Giấu trong ánh mắt bao thiết tha
Con chim vỗ cánh tìm tổ ấm
Hoàng hôn rực sáng trước hiên nhà
 
Xin cảm ơn em cảm ơn đời
Dầu cho nhan sắc kém màu tươi
Trái tim vẫn mãi còn rung động
Để tưởng chừng mình vẫn hai mươi
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  21 Nov. 2004 

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
18*


MÙA THU HÉ CỬA
   
Con sóc nhỏ đùa trên hoa cỏ dại
Tim chưa buồn mà đã hoá ngẩn ngơ
Bởi chút nắng thu còn đang bỡ ngỡ
Chiều bên kia dãy núi nhớ nhung hờ
 
Tôi đến đây để tìm mùa thu tới
Như một lần lỡ hò hẹn bâng quơ
Giơ tay vói một cành cây trụi lá
Lòng ngỡ ngàng thương tiếc tuổi chia xa
 
Và cứ thế tình yêu thêm tha thiết
Sương đầu mùa dỗ ngọt bước chân êm
Tâm hồn ơi ! bỗng nhiên rung động mạnh
Mùa thu về ướt đẵm ánh trăng tan
 
Vẫn biết đấy, yêu nhiều là lãng mạn
Tình bỗng dưng lại chợt thấy hoang mang
Nhớ nhung ai chẳng biết nhớ nhung ai
Mùa thu đến ... mùa thu đang hé cửa


Tôn Thất Phú Sĩ
Canada - Oct.2003

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
19*


CÁI THUỞ ẤY

 
Bây giờ thì đã hết mộng mơ
Nhưng vẫn nhớ thời mơ mộng đó
Bên gốc phượng già em đứng đợi
Lá xạc xào hôn nhẹ gót chân
 
Cái thuở ấy mình còn e ngại
Và tình yêu chỉ chớm ban sơ
Như sợi nắng rơi trên vũng tuyết
Mùa Xuân về một thoáng bâng quơ
 
Anh là cát chờ thuỷ triều đưa sóng
Xoá tan đi vết tích bước chân hoang
Em chợt lớn thì trái sầu vừa chín
Tự hỏi lòng tình đã quá xa xôi


Tuổi xuân qua lặng lẽ tự bao giờ


Tôn Thất Phú Sĩ

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
20*


HUẾ TRONG TÔI


Có những đêm dài khó ngủ
Hồn chập chờn Huế lại đến trong tôi
Kỷ niệm về lang thang ký ức
Nhớ quá đi thôi!

Nhớ con đường vô Thành Nội
Qua cửa Đông Ba
Rẽ bên phải là Lục Bộ, Tịnh Tâm
Sen vẫn nở ngát hương màu Hoàng phái
Xa chút nữa là Bạch Đằng Thế Lại
Khu vườn xanh cổ kính mịt mù sương
Em ở đó nhà em từ thuở nhỏ
Gót chân hồng đỏ ấm bụi mưa bay
Anh trọ học bên này vườn lặng lẽ
Thường theo em hai buổi học đến trường
Mùa đông xứ Huế
Buồn da diết
Giá lạnh rung cây
Anh vẫn thấy lòng mình ấm áp một điều chi

Rồi năm tháng qua đi
Đổi thay
Chinh chiến
Anh bỏ giảng đường giã từ Đại Học
Bỏ cuộc tình không ước hẹn mai sau
Làm người thủy thủ ngây ngô
Lênh đênh trên biển cả
Say sưa tiếng hát quân hành
Nhìn hải âu bay, con tàu và sóng nước...

Một lần nghỉ bến
Tìm lại chốn xưa
Anh đã tìm lại Huế những ngày tháng cũ
Với dòng sông Hương
Lặng lẽ êm đềm
Mơ màng ánh trăng rằm tháng sáu
Với con đường Bac̣h Đằng
Đầy phượng vĩ
Thấp thoáng tình anh vương mái tóc thề
Đưa anh về kỷ niệm những mùa thi
Với Trần Thúc Nhẫn đèn mờ
 Bến Ngự đìu hiu khu chợ nhỏ
Dốc Nam Giao, Bảo Quốc âm vang
Chùa Từ Đàm những mùa Phật Đản
Hương trầm bay mời gọi khách thập phương
Với Hàng Me, Đập Đá
Mà bên kia là Vỹ Dạ, Thuận An
Có trăng vàng bàng bạc
Miên man một thời aó trắng thư sinh...

Như thế đó
Huế của tôi là thế đó
Trong hồi tưởng biết bao điều nhung nhớ
Để mộng về ru giấc ngủ lên ngôi


Tôn Thất Phú Sĩ

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
21*


VŨNG TÀU
 
Anh về Bãi Trước tìm em
Tìm ngày tháng cũ êm đềm xa xưa
Lối mòn sỏi nhỏ dưới mưa
Chỉ còn liễu rủ hoang vu một màu


Anh vòng ra đến Bãi Sau
Rạt rào sóng vỗ đong đưa con tàu
Em ơi ngày đó có nhau
Biển trong ánh mắt nắng thu nhạt nhòa


Bên em lòng bỗng thăng hoa
Vô tâm vấp ngã trên hòn đá xanh
Vết thương tình ái xây thành
Tháng năm vương vấn vây quanh cuộc tình


Giờ anh thương nhớ một mình
Ly cà phê đắng thấy hình của em
Paris...trời lạnh lạnh thêm
Sáng nay tuyết trắng tưởng mưa Vũng Tàu
 

Tôn Thất Phú Sĩ
09/12/2004

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
22*

CHỊ TÔI


Chị tôi từ thuở đôi mươi
Tóc huyền buông thả nụ cười trên môi
Gọi chào luôn một nét tươi
Thắm duyên đọng laị theo mười ngón tay


Chị tôi đẹp nhất dáng người
Ươm mưa và nắng đong đầy niềm vui
Chị là hương sắc đất trời
Cho em gọi gió đưa lời tình ca


Thênh thang một dải ngân hà
Tiếng lòng vang vọng sao mà thiết tha
Phải chăng dòng suối chảy qua
Bên cầu để lại một tà áo bay


Thương em chị ở bên này
Em về bên đó tháng ngày chênh vênh
Một mùa thu lạnh buồn tênh
Có con đò nhỏ lênh đênh ghé bờ


Thuyền hoa ai đợi ai chờ
Cuối thôn em đứng chơ vơ nỗi sầu
Lặng nhìn theo bóng chìm sâu
Sương mờ phủ kín lối mòn chị đi


Chiều nay lạc cánh chim di
Tôi thương nhớ chị một mình riêng tôi


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 11 Avril 2005

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
23*

strong>


MAI ANH VỀ SẼ DẮT EM THEO


Mai anh về sẽ dắt em theo
Hai đứa vui trong nắng Sài Gòn
Nhà Bè nước chảy chia hai ngả
Cay đắng ngọt bùi ta sắc son


Bàn tay em vẫy chào xứ Huế
Qua Tràng Tiền dòng nước trong xanh
Áo dài lụa trắng khung trời cũ
Ngơ ngác hồn anh bóng Nội Thành


Vượt đèo Hải Vân vào Đà Nẵng
Tìm về tuổi dại mái trường PHAN
Nhớ ai gót ngọc nghe như nhạc
Anh ngẩn ngơ nhìn mộng chứa chan


Chùa Cầu gió nhẹ lùa tóc rối
Khỉ già ngồi đó mấy trăm năm
Hội An Phố Cổ tô mì Quảng
Quán nửa đêm anh vẫn nhớ hoài


Theo con tàu suốt ghé Nha Trang
Ta giẵm chân lên bãi cát vàng
Hương thơm phở Chụt còn ngây ngất
Hòn Chồng một thuở thấy nao nao
 
Anh sẽ đưa em nhập cuộc vui
Tiếng hò giã gạo nghe bùi ngùi
Mùa gặt năm nay sân đầy thóc
Tây Đô yêu dấu rộn tiếng cười 


Ta sẽ đi đến tận Cà Mâu
Bắt con cá lóc nấu canh bầu
Thương ai từ lúc chiều chưa xuống 
Anh đứng thẫn thờ trên bãi dâu


Ta chắp cánh bay về Hà Nội
Trăng Hồ Tây trẩy điệu Sa Pa
Rượu cần cay xé bờ môi mặn
Cầu Long Biên gãy nhịp đứng chờ


Mình đi chưa hết nẻo đường thương
Đau thắt con tim rất lạ thường
Mộng về bước nhẹ không nghe tiếng
Se sắt trong lòng nhớ cố hương


Tôn Thất Phú Sĩ

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
24*


TRÁI TIM BÊN BỜ THÁI BÌNH DƯƠNG


Trái tim hồng nhỏ nhỏ
Bên bờ Thái Bình Dương
Quê hương xa vời vợi
Tình xưa tít mù tăm


Cho nhau nhiều hay ít
Tôi nhận hết vào đời
Thương yêu là trái đắng
Hồn này nghe đầy vơi


Ai có về bên ấy
Xin nhắn giúp đôi lời
Tình tôi giờ hấp hối
Lòng này nghe phai phôi


Như chim trời gãy cánh
Như cụm bèo ngừng trôi
Ngọn đèn dầu le lói
Níu ánh sáng mong manh


Vừa tỉnh giấc chiêm bao
Chợt thấy mình khờ khạo
Nhìn biển xa biên biếc
Một thoáng buồn chao nghiêng


Tôn Thất Phú Sĩ

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
25*


NẾU...


Buổi sáng mai thức dậy
Lóng lánh ánh mặt trời
Đời dễ thương chi lạ
Đôi mắt ta sáng ngời
 
Rồi tình cờ đâu đó
Chợt thấy con bướm vàng
Quyến luyến cành hoa dại
Một ngày thật bình an
 
Nếu tình duyên ngang trái
Tan vỡ trong thương đau
Ngày sau là kỷ niệm
Suốt đời sẽ nhớ nhau
 
Nếu đời là bể khổ
Có khổ mới nên người
Ai không một lần khổ
Đời đâu có gì vui
 
Một mai kia ta chết
Xem như giấc ngủ dài
Ta về với cát bụi
Còn lại là hư không
 
Những gì ta đang có
Là hạnh phúc hôm nay
Xin nâng niu gìn giữ
Đừng đứng nơi núi này
Trông về bên núi nọ ... Người ơi ! 


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  21 Juin 2006

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
26*


CHIA TAY NGƯỜ
I


Chia tay người buồn tôi lên đầy mắt
Không buồn nào hơn buồn của hôm nay
Lòng quay quắt bởi chẳng sao níu được
Bước chân người sau cửa kiếng ngăn đôi


Người đi vội sợ con tim se thắt
Tôi chần chờ tìm kiếm dáng bơ vơ
Giữa biển đời bỗng nhiên nghe nghẹt thở
Sa mạc đâu đây liệm chết tiếng cười


Nắng phi trường gửi mây theo cánh sắt
Gió chướng theo tôi đem nhớ nhung về
Paris chừ như chợt tỉnh cơn mê
Chưa kịp giữ người đã bay đi mất


Thoáng hương xưa tôi âm thầm vội cất
Nghe cồn cào dư vị những ngày qua
Nghe xôn xao một cung trầm vọng aỉ
Để nhốt người còn laị dẫu trong mơ


Thơ tôi viết đường về sao lạnh ngắt
Tàu vẫn đi nhanh lăn bánh vô tâm
Âm hưởng vẫn chập chờn qua ảo giác
Nhớ quá đi thôi tôi gọi tên người


Người ơi người! đến chi rồi đi vội
Cho buồn thương vây kín cả trời Tây
Cho cô đơn ôm chặt tháng năm gầy
Con phố cũ ... mai đây còn đâu nữa!


Tôi, cỏ cây vàng úa...đợi trời mưa!


Tôn Thất Phú Sĩ
Tháng 5 -2007

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
27*


NGƯỜI DƯNG


Tháng chạp chau mày níu gió đông
Tuyết rơi trắng xóa đẹp như bông
Xa xa một cánh chim lẻ bạn
Thầm nhắc sao em mãi chạnh lòng
 
Tủi buồn chẳng biết nói cùng ai
Niềm riêng còn đó chẳng phôi phai
Tiếng còi giã biệt từ ga vắng
Làm buốt đau thêm nỗi đắng cay
 
Nằm nghe nhớ gọi bên gối chiếc
Huyền thoại về anh thuở ban đầu
Bên anh, em dệt bao nhiêu mộng
Mộng vỡ tan vào cuộc bể dâu
 
Tại sao em vẫn thiết tha yêu
Phải chi ...anh là người hữu tình
Anh bay bướm quá nên anh để
Vừa hận vừa thương em khổ nhiều


Thế rồi đông cũng đã qua nhanh
Đâu đó đào khoe nhú nụ hồng
Thôi không thèm nhớ người bội ước
Điểm phấn tô son em lấy chồng
 
Từ đấy em đã nhởn nhơ vui
Thanh thản em đi giữa chợ đời
Đường về bên phải hay bên trái
Bên nào hoa cũng nở màu tươi
 
Em giấu không cho chồng em biết
Mối tình ngu dại với người xưa
Chồng em vẫn tưởng em thương ảnh
Là mối tình si đẹp buổi đầu
 
Tình yêu là chỉ dối gạt nhau
Mới gặp đã nghe phỉnh phờ rồi
Em đem hận ấy theo duyên mới
Để thấy lòng mình bớt chút đau
 
Và để cho anh sẽ biết rằng
Trong em anh chỉ là người dưng
Thương  anh là  gặp tai nạn nhỏ
Viên sỏi buồn vấp trặc gót chân
 
Thôi nhé ... nói nhiều chỉ ghét hơn
Mưa Xuân êm ái dịu vô ngần
Chồng em ngoan lắm thương em lắm
Sưởi ấm hồn em hết héo hon


Chiều nay chợt thấy hoa tuyết rụng
Người dưng ... nhớ quá lệ rưng rưng
Viên sỏi buồn gây tai nạn nhỏ
Sao suốt đời đau một vết thương
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris - Ngày cuối năm 2005

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
28*


THOÁNG ĐÂU ĐÂY ÊM AÍ TIẾNG CHUÔNG  CHIỀU


Mùa thay lá đi giữa rừng hoang dại
Em ngẩn ngơ tìm lại một bóng hình
Anh huyền thoại, em tìm hoài chẳng thấy
Kỷ niệm chập chờn vội đến vội đi


Con đường đó gieo chi sầu điên đảo
Cơn mê nào chếnh choáng tận trời sao
Em lầm lũi từng bước chân hụt hẫng
Đôi vai gầy sương lạnh chạnh hồn đau


Màu cây cỏ cũng buồn như tâm sự
Con chim non lạc bạn khóc gọi đàn
Tiếng tha thiết len vào từng kẻ lá
Em mủi lòng đời đầy dẫy trái ngang


Nhiều suy nghĩ con tim giao động mạnh
Đời hoang mang trong những ngõ đường cùng
Trời sáng tỏ sao lòng em tăm tối
Bến bờ nào thuyền mãi mãi lênh đênh


Em đi tới, em ngại ngần chau mặt
Em quay lưng, hạnh phúc thấy khổ đau
Thèm yên tĩnh nhưng tâm thần ray rứt
Câu hỏi này ai giải nghĩa cho ai


Đóa từ bi chợt cài trên tóc ngắn
Nghe mơ hồ tiếng Mẹ gọi thương yêu
Âm vọng đến ngọt ngào như suối mát
Thoáng đâu đây êm ái tiếng chuông chiều


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 13 Nov. 2005

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
29*


MỸ THO QUÊ HƯƠNG EM
 
Em sinh ra ven bờ sông Vàm Cỏ
Hàng dừa buông lơi suối tóc thơm lành
Hương lúa nồng nàn môi người thiếu nữ
Tiếng sáo diều cao vút luỹ tre xanh


Mỹ Tho...Mỹ Tho...quê hương em đó
Có tình anh thương em theo sóng vỗ
Có con đò đưa lữ khách sang sông
Và có cả bầu trời vương nắng hạ


Em...người con gái quê duyên dáng lạ
Máu Việt Nam thắm đượm đẹp sáng ngời
Đồng lúa chín xôn xao mùa gặt mới
Tiếng hò lơ...thôn xóm rộn tiếng cười


Con đò dọc lững lờ theo sóng nước
Cửu Long Giang tưới mát dáng em hiền
Anh thương nhất lúc em buồn vô cớ
Tóc hững hờ bay theo lá Sầu Riêng...


Rồi một ngày chiến chinh tràn khói lửa
Mỹ Tho ơi ! anh từ giã ra đi
Sông Seine bây giờ tương tư sông Cửu
 Mang nỗi niềm thương nhớ đến phương xa


Bởi yêu em nên anh thường mơ mộng
Biển trong hồn và em ở trong tim
Mỹ Tho...Mỹ Tho...Quê hương bên nớ
Trời Paris thương nhớ ở bên này


Tôn Thất Phú Sĩ
23 sept 2004

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
30*


CHẬP CHỜN NỖI NHỚ


Thương yêu đến ngập tràn trong nắng ấm
Rồi tan dần vào ánh mắt xa xăm
Giọng nói đó tiếng thủy tinh rạng rỡ
Chiều buông lơi cánh cửa khép hững hờ


Lưu lạc giữa trời, nổi trôi theo gió
Gió thổi rung cành se sắt hồn đau
Đời lữ thứ, thuyền mong tìm bến đậu
Chưa gặp nhau đã lo sợ phân ly!


Hơi thở thật gần tuy xa ngàn dặm
Người ở đây ta ở đó mịt mờ
Khuôn mặt hoang đường chập chờn nỗi nhớ
Đang hiện về thấp thoáng áo mây bay


Lòng dặn lòng đừng bao giờ vội vã
Mong một lần tay nắm lấy bàn tay
Bàn tay Mẹ sinh, có đường định mệnh
Nghiệt ngã ngăn chia cách trở đôi bờ


Xin chấp nhận đời ta là hoang đảo
Trong mắt người biển lặng sóng bình yên
Con dã tràng ngày đêm hoài se cát
Người thương ơi xin giữ tấm chân thành


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 09-09-2005

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
31*


PARIS  QUÊ HƯƠNG TÔI ?


Hai mươi bảy năm ... đời trầm lặng
Paris nhẹ gót bước phong trần
Mưa nắng hai mùa thêm tuyết phủ
Đêm về tượng đá ngủ buồn tênh
 
Quê hương mãi chập chờn giấc mộng
Dòng sông  Seine cứ ngỡ dòng Hương
Lững lờ nước chảy xuôi về bến
Ẩn hiện trong tim rất lạ thường


Paris là thơ trong ảo giác
Thân tình gìn giữ khoảng đời tôi
Phải chăng có lẽ duyên trời định
Sống giữa Paris tưởng Saigon


Có những lúc thấy buồn ray rứt
Khó mà quên hai tiếng Việt Nam
Một mai thân xác thành tro bụi
Hồn về quê cũ biết nương đâu


Nhớ quá nhiều khi đứng ngẩn ngơ
Xa trông ngọn núi ... núi xa mờ
May ra còn có con diều giấy
Để tôi thả mộng nhớ Quê nhà


Dẫu muốn quên đi vẫn nhớ hoài
Nhớ bờ nhớ bến nhớ cây đa
Ước gì đất nước thanh bình lại
Tôi sẽ về thăm thỏa đợi chờ 


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  Nov. 2007

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
32*


NHỚ MỘT LẦN ĐI


Có một lần đi không đành đoạn
Theo con sóng biển sớm mai hồng
Mịt mờ phía trước hồn vô định
U uẩn đong đầy mặt nước trong
 
Thuyền ra khơi nhớ màu lúa chín
Nhớ bờ cát trắng quấn con đê
Bao mùa mưa nắng còn đâu nữa
Đời ta thôi trót lỡ câu thề
 
Vẫn biết quê xưa tình nghĩa nặng
Nhưng đành chia cách núi sông ơi
Hồn thiêng đất nước muôn ngàn dặm
Đau hoài ruột thắt buổi phân ly


Đã mấy mùa trăng vọng cố hương
Đường xa hun hút cõi mù sương
Thương thân lận đận ray rứt mãi
Giấc ngủ đêm trường mỏi vó chân
 
Nước mắt hình như giờ đã cạn
Suối nguồn đã chảy hết ra sông
Trên đỉnh bình yên cao vòi vọi
Xin cho thư thái một tấm lòng


Tôn Thất Phú Sĩ

 

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
33*

MẸ ƠI BIỂN GỌI


Con ốc nhỏ chôn mình trong cát trắng
Mà lòng như chứa cả một đại dương
Nghe vi vu từ ngàn xưa vất vưởng
Rồi thì thầm từ hồn ốc mênh mông


Mẹ sinh con bên bờ cong chữ S
Bài hát ru theo chiếc võng đù đưa
Lời mẹ êm thiết tha tình biển gọi
Võng tròng trành theo nhịp tàu đong đưa


Nghe biển gọi, con mơ làm thủy thủ
Ngày xuống tàu hồn bỗng thấy lao xao
Ôm mẹ yêu, vòng tay đầy mộng ảo
Tiễn con đi quanh mẹ gió rì rào


Chiều xuống thấp mây rơi trên đỉnh núi
Cánh chim bay lãng đãng bóng hoàng hôn
Con dã tràng se từng viên cát nhỏ
Giương cái càng che khuất nửa vầng trăng


Ánh trăng vàng rơi tràn trên biển vắng
Ngọt như dòng sữa mẹ đã nuôi con
Mẹ ơi mẹ giữa trùng dương dậy sóng
Lòng mẹ bao la hơn biển Thái Bình dạt dào *


Tôn Thất Phú Sĩ
01 Mars 05
*Lời bài hát Lòng mẹ của Y-Vân


449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
34*


BUỔI SÁNG ĐI DẠO BỜ SÔNG SEINE


Mỗi buổi sáng tôi thường đi dạo
Ven bờ sông Seine ướt sương rơi
Con sông êm ái bao tình nghĩa
Tôi đã cưu mang cuối nửa đời
 
Nơi đây không có con đò nhỏ
Chở khách sang ngang để hẹn hò
Không có Nhà Bè chùm mưa bụi
Bến Thủ Thiêm vang vọng một thời
 
Con sông xưa êm đềm xuôi chảy
Con sông này tóc rối vàng  bay
Tôi đi ... đi mãi lòng vô định
Làm nhân tình đợi môt vòng tay
 
Dòng nước uốn quanh qua thành phố
Paris bừng dậy sống trong thơ
Chao ôi sao nhớ Saigon lạ
Nhớ dáng thân quen, nhớ mẹ già


Từ độ sông SEINE vào xây mộng
Tôi bỗng thấy lòng nở nụ hoa
Sáng nay thương quá dòng sông nhỏ
Quay quắt trong tôi nỗi nhớ nhà


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris * 18-02-2007
Mồng 1 *  TẾT ĐINH HỢI

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721
35*


ĐÁ NỞ THÀNH THƠ
 
Anh đến mang theo những tiếng cười
Mong lòng em rộn rã niềm vui
Nâng niu nắm giữ niềm vui ấy
Hâm nóng con tim lắm ngậm ngùi
 
Xa xôi đôi mắt nâu sâu thẳm
Không nói sao em chợt thở dài
Trong anh tin yêu đang lóe sáng
Sưởi hồn hoang phế gió heo may
 
Còn điều chi nữa mà ray rứt
Tất cả rồi qua giấc mộng thường
Em buồn, khóc tủi bao nghiệt ngã
Lòng anh đau, dao cắt vết thương
 
Thơm ngát đường mơ hương tóc bay
Hồn anh sỏi đá bỗng như say
Anh đi về phía vùng thơ dại
Đá nở thành thơ, thơ nở hoa
 
Cành thông trước mặt nghiêng nghiêng rũ
Ai ngồi đối diện mỗi sớm mai
Tiếng nói tiếng cười thân quen quá
Nắng hồng rơi rụng xuống ngang vai
 
Làm sao thấy được vì sao lặng?!
Hoạ hoằng chi nước chảy ngược dòng
Con sóng rút đi trơ những cát
Bên bồi bên lở mỏi mòn trông
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  le 06 Nov 2005

449559.jpg?rnd=1230721996117&rnd=1230721

Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :

Commenter cet article