*

Publié le par thitapbendoi2.over-blog.com


36*


ĐAU LÒNG GHẾ ĐÁ


Em đi về bên ấy nhấp men say
Anh ở lại nhặt phượng hồng mùa hạ
Nức nở ve sầu, đau lòng ghế đá
Tình yêu đầu tê buốt buổi chia xa


Em bước đi dửng dưng như kẻ lạ
Muối xát lòng tơi tả mộng ngày xanh
Đường xuôi ngược có một người đứng đợi
Chiều xuống dần mong thấy bóng ai qua 


Chợt bắt gặp một cái nhìn đâu đó
Kỷ niệm về một thoáng nhớ trong mơ
Công viên buồn công viên như muốn khóc
Bóng hoàng hôn lạnh cóng phủ không gian...


Tôn Thất  Phú Sĩ
Melbourne Déc. 2004


37*


NGÀY THƠ ẤU XƯA


Nỗi buồn rơi chầm chậm
Hàng cây đứng lặng căm
Phiếm đàn nghe đứt khoảng
Cung tơ chùng xuống nhanh


Vô tình ai qua ngõ
Bỗng thấy lòng xôn xao
Tiếng hát vương chiều tím
Nốt nhạc trầm dâng cao 


Người xa từ độ ấy
Buồn buồn con nước xưa
Thuyền ta không bến đỗ
Hỏi người về hay chưa


Tuổi ấu thơ đong đưa
Tháng ngày qua dịệu vợi
Xin một lần trở lại
Theo cánh diều rong chơi


Thôi chỉ mong là cát
Ôm bãi biển dịu êm
Gót chân em nghịch ngợm
Giẵm trên bãi cát mềm


TônThất Phú Sĩ

38*

XIN ĐỪNG TRÁCH
 
 

Vừa biết yêu anh lỡ lầm yêu biển
Tháng năm dài theo con tàu lênh đênh
Bước phiêu du nhiều khi nghe hiu quạnh
Neo tuổi vàng giữa sóng nước mông mênh
 
Ngày xưa  đó khi chúng mình mới lớn
Em yêu anh sao chẳng nói năn gì
Anh cứ ngỡ tình yêu là mộng mị
Là si mê là mơ ước viễn vông
 
Em giấu kín nên anh nào có hiểu
Lời tỏ tình câm nín nghẹn bờ môi
Đôi lúc thấy mắt em buồn vời vợi
Anh tưởng chừng hoa biển lững lờ trôi
 
Điều đơn giản mà sao em e ngại
Để nỗi lòng ray rứt cõi riêng tư
Bao nhiêu lần tàu quay về bến cũ
Em lặng thầm tư lự nỗi chờ mong 


Bởi câm nín nên đời thành dang dở
Tàu trở về tàu lại bỏ ra đi 
Sóng xô bờ rộn ràng miền đất lạ
Anh xa rồi cay đắng hoá thành thơ

 
Tôn Thất Phú Sĩ


39*


CÓ KHI NÀO NHỚ LẠI


Em biết không
Chiều nay mình anh trên đường vắng
Những sợi tuyết rơi về một phía
Gió lạnh ngược chiều khắc khoải bờ sông Seine
Anh muốn đi vào một vùng xa lắc
Nơi cỏ hoang không dấu chân người
Nơi có hàng cây Kiền Kiền trăm năm tuổi
Để thấy mình già cỗi bởi si mê
Tim anh đau buốt
Khi đất trời giận dữ nổi cơn dông
Thịt da anh tê cứng một nỗi niềm
Bởi vì rét, vì mưa, vì tuyết phủ

Em thương yêu
Lòng anh không tự chủ
Như con tàu ra khơi không hải đồ
Không định hướng được, đành theo con sóng
Trôi giạt theo dòng chẳng thể gọi tên
Trong lênh đênh năm tháng
Có khi nào em nhớ lại một bài thơ
Bài thơ ngày xưa anh đã viết
Cho em
Vào một hôm bỗng thần tiên gãy cánh
Vũ trụ quay cuồng nước mắt trào tuôn
 Có khi nào em biết được niềm đau
Của một người
Là anh
Thẫn thờ bên bờ tuyệt vọng
Nhìn bóng con tàu xa dần tầm mắt...

Em thương yêu
Xa rồi sao
Xa thật rồi sao?
Không, trùng khơi cách biệt anh sẽ mãi tìm về...


Tôn Thất Phú Sĩ
Bờ sông Seine
Juillet 2006


40*


NẮNG LÊN RỒI TÔI ĐÃ CÓ TÌNH TÔI


Con suối mát chảy vào miền ước vọng
Tảng đá ngầm không ngăn nổi dòng sông
Nước xuôi nguồn tuôn vào vùng biển rộng
Ngập đôi bờ xõa cát trắng mênh mông


Trong mộng ảo ta đi tìm mặc tưởng
Thấy mơ hồ em đứng đó chơ vơ
Những xa xôi bỗng như con sóng vỡ               
Đưa ta đi vào nỗi nhớ trùng vây


Có phải đây là mùa xuân ta đợi
Có trời xanh bên những nhánh nhung vàng
Đừng nói nữa em ơi đừng nói nữa
Mười ngón tay đan còn lại cho em


Lâu lắm rồi vẫn nghe hoài tiếng gọi
Mây vẫn bay biền biệt bốn phương trời
Ta lãng du thả tầm nhìn mắt ngóng
Sóng trong đời vẫn mãi mãi reo vui
 
Giấc mơ dài ta chưa đi trọn vẹn
Thương rất nhiều những ước hẹn mai sau
Đường quanh co dù có xa diệu vợi
Nắng lên rồi ... tôi đã có tình tôi...


Tôn Thất Phú Sĩ
Déc. 2007
 

 

Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :

Commenter cet article